chuyendoisonghangngay.com

Cũng không thể tin mình leo lên được đỉnh hải đăng, một tháp đèn nhỏ xíu, ba tầng cầu thang, hai tần

Cũng không thể tin mình leo lên được đỉnh hải đăng, một tháp đèn nhỏ xíu, ba tầng cầu thang, hai tầng dưới hình xoắn ốc xoè ra như xương cá ghim đều vào tường trụ tròn của ngọn tháp thun nhọn về đỉnh, tầng thang trên cùng dựng đứng lên, cứ như phút cuối cùng thử thách để với tới thiên đàng.
Tôi leo lên.
và nhảy xuống vách đá.
Một cô bạn của tôi, N.U., vốn xưa nay thích chạy ngang chạy dọc đất nước cùng tôi trên chiếc piaggio beverly hoặc zip, hai đứa từng cắn táo xanh chua loét và nín lặng coi đến cảnh cuối của phim Winter bone, nay khép lại những chương phiêu lưu cám lợn đó, chia tay tôi, về bên chồng, làm một cuộc đời quả cảm khác.
Tôi từng theo dõi cặp vợ chồng ấy chạy mathathon từ 10-45km, lặn biển ngắm san hô và nhiều thứ đe doạ đen thui thủi ở tầng đáy của vũ trụ. Tôi hụp lặng trong facebook của họ, thầm ngưỡng mộ, nín thở xem những clip đầy bong bóng của những đoạn cuộn mình, bật người, quẫy tay trong nước.
Bỗng một ngày, N.U. đến nhà tôi với một cái túi chống thấm nước cùng em gấu bông đen nhẻm, nắm tay tôi, bảo tôi phải đi ngay, phải đến một trận địa khác, chỉ có U. và tôi.
Cuối cùng, như lâu ngày uống một gụm coca, cái sĩ diện trồi lên theo cơn ợ chua lạ lẫm, tôi cùng U. nhảy khỏi tầng đỉnh của tháp hải đăng. Hai đứa nhờ cơn gió mạnh mà tạt xuống một cái hồ nước ngọt thăm thẳm, tôi chìm tận đáy, chưa kịp nghĩ ngợi gì thì cơ thể đã trồi lên. Tôi không biết bơi, không biết quơ quào cho phải phép, nhưng vốn thích đóng vai anh hùng, tôi tử tế dòm quanh coi U. đâu rồi. Nàng quẩy chân hụp lặng điêu luyện như thể từ lâu đây là thuỷ cung của cha nàng.
Thể nhưng tôi nổi tuyệt đối, dù là cơ thể mất thăng bằng trong cơn sợ hãi, trông tôi như cái phao có cắm cờ, một con lật đật bằng da thịt phủ đầy lông mao giữ hồ nước sâu.
Hồ nước, không ai chinh phục được bằng đường bộ, nó nằm thụt giữa bốn vách đá dựng đứng, nước trong hồ là một vùng cô lập thấp hơn mực nước biển. Chỉ có dân phượt giàu kinh nghiệm mới chọn một trong những ngày gió to tạt từ phương nam lên mà phi thẳng từ đỉnh hải đăng.
Tôi hãi hùng với màu đen đặc quánh của nước trong hồ, không một loài thực vật nào trong đó, vách đá không bám rêu, gần như mọi thứ đã bị vôi hoá và hút dưới đáy hồ thăm thẳm. Một con rùa khổng lồ đầu rắn nhô lên. Một con cá voi âm thầm lượn lờ. Quá khiếp đảm, tôi leo lên ngồi ở mỏm đá.
Chiến tranh nổ ra. Tôi và U. có thể sống ở đây cho tới khi mông muội dần thăng hoa về ranh giới lông lỗ của loài người. Tiếng máy bay gầm rú từ đại dương đập vào gềnh đá, tràn lên toàn không gian bờ vịnh, chặn đứng cả những cơn thét gào của sóng. U. nắm lấy tay tôi, như thể những lời trăn trối làm mềm hoá bối cảnh, như thể thế giới ngoài kia đang nã đạn làm rào chắn cho đôi ta... nhưng không, nàng kéo phăng tôi xuống nước, dìm tôi lún dần vào cái màu đen sánh đặc ấy, con cá voi ủn hai đứa tối xuống đường ngầm thông qua quảng trường có bảo tàng hình viên kim cương lật úp.
Tôi chạy ra khỏi bảo tàng, mình trần như nhộng, bốn bề là máy bay nhào vào nhau, bay nhanh hơn âm thanh, đánh gãy không khí. Một bầu không gian nứt vỡ bởi tiếng động, khói lửa, tiếng chạy của loài người.
Các phóng viên chiến trường nhận ra tôi, họ bỏ màn game bi tráng đó, chạy theo tôi vào trong bảo tàng. U. đã gom được chục cái smartphone nằm la liệt trên sàn giữa những đụn kính bể, nàng chìa ra gào thét trước đám máy quay, một trong số đó là clip cô Thái Thanh mặc áo dài hồng hát bài gì đó tôi không rõ, nhưng giờ phút này giọng ca ấy mới thiêng liêng làm sao. Bầy phóng viên chĩa máy quay vào đấy, mặc cho máy bay đang choảng nhau ngoài kia với dáng điệu của loài ác điểu đập ngực tuẫn tiết. Mái vòm của bảo tàng sụp xuống từ từ, kính cường lực đan vào chau như những lá bài, xoà từng mảnh li ti chầm chậm ánh lên lần cuối trang hoàng cho bảo tàng. Tôi nắm tay U. hai đứa cần gì lúc này, một cái máy quay, một cái đèn pin, hay một chai nước. Chẳng biết, người ta chẳng đi phượt giữa chiến tranh được. Tôi quăng hết mọi thứ hữu ích nhặt được, tốt nhứt là đừng có gì bên mình, cứ thế mà tìm cách về lại ngọn hải đăng.

Xem thêm một số hướng dẫn chọn túi ngủ khi đi du lịch dã ngoại tại địa chỉ: www.blogdulichvietnam.com/news/detail/huong-dan-chon-tui-ngu-lam-sao-de-chon-duoc-chiec-tui-ngu-phu-hop-nhat-cho-ban-phan-4-462.html
21/03/2018
10 bình luận:
Scooter Chef
21-03-2018, 14:40:44
To deep :-p
Kim Đinh
21-03-2018, 14:40:44
Thả tim zồi nhưng vẫn xin đường đột nhảy xổ vào xì ta tút và thả vào đây 2 chữ: Ngàn like
Hoàng Khánh Lưu
21-03-2018, 14:40:44
Thế giới có Gone with the Wind. Ết có Gone with the lighthouse
Bùi Phước Quang
Bùi Phước Quang
21-03-2018, 14:40:44
xoáy theo dòng nước. haha
Huong Michelle Le
21-03-2018, 14:40:44
Choáng váng. Vì quá hay...
Lộc Hà Nguyễn
21-03-2018, 14:40:44
Từ hồi ở HA lúc nào em cũng hâm mộ anh vì anh hay mơ được những giấc mơ dài và rõ ràng và điên rồ như vầy nè! :3
Bùi Phước Quang
Bùi Phước Quang
21-03-2018, 14:40:44
coi xong khóc ngất.
Bùi Phước Quang
Bùi Phước Quang
21-03-2018, 14:40:44
Lộc Hà Nguyễn chời ơi em có thể biết được nơi nào có cái nhà ven biển 600 triệu view núi sau lưng view biển trước mặt như vầy không nè.
Lộc Hà Nguyễn
Lộc Hà Nguyễn
21-03-2018, 14:40:44
Chừng năm nữa hè dẫn tụi nhỏ tới chơi đi tắm biển, xem hải đăng với cừu... ❤
Bùi Phước Quang
Bùi Phước Quang
21-03-2018, 14:40:44
Lộc Hà Nguyễn mấy nay mẹ anh mua bắp về luộc cho anh uống nước. trong này chuối sấy dẻo ngon lắm ó nha.
Lộc Hà Nguyễn
Lộc Hà Nguyễn
21-03-2018, 14:40:44
Chắc anh cần ăn chuối mỗi ngày theo thực đơn của trẻ tăng động đó! =))
Bùi Phước Quang
Bùi Phước Quang
21-03-2018, 14:40:44
tối qua còn mơ thấy được bà kia tặng cho một khu thương mại ế ẩm nữa, moiid ngày thu vào có mười mấy triệu, mà còn phải nhảy qua một cây cầu gãy mới qua được. huhu.
Mai Chi Tran
21-03-2018, 14:40:44
Đọc xong em mệt quá. :))
Năm ngoái em cũng lết xác lên ngọn hải đăng. Băng qua sa mạc cát đầy nắng lúc 12h trưa, cuốc bộ bằng đôi chân trần lên tận đỉnh. Ta nói tới nơi như tìm thấy thiên đường hạnh phúc vì cuối cùng cũng đến nơi
Mai Chi Tran
Mai Chi Tran
21-03-2018, 14:40:44
Bùi Phước Quang em chỉ mún 1 bước ra tới đường phố thoy
Bùi Phước Quang
Bùi Phước Quang
21-03-2018, 14:40:44
sao em kg nhảy xuống?
Nguyệt Phạm
21-03-2018, 14:40:44
Ơn trời! Cuối cùng toy cũng đọc hết cái stt điên rồ này
Bùi Phước Quang
Bùi Phước Quang
21-03-2018, 14:40:44
để tặng cho cây bông záy
Thien Thanh Tran
21-03-2018, 14:40:44
Haha...cuối cùng Quang cũng được lên tới đỉnh hả Quang?!
Hà Mã Bụng Péo
21-03-2018, 14:40:44
Tháng 3 là lời thuề nguyền giả dối - Hà Uyên Ếch
Bùi Phước Quang
Bùi Phước Quang
21-03-2018, 14:40:44
đừng trách kao.
Bùi Phước Quang
21-03-2018, 14:40:44
Hà Mã Bụng Péo, Nguyen Huynh Nha Uyen, nhớ lời nguyền tháng ba trên cao nguyên lộng gió, nhớ quá đi hoy.

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *